Quán trọ cuối đường tàu · ga 2/5 · 14 phút
Hai chuyến một tuần
Sáng hôm sau tôi ra xem đường ray.
Nó không đứt hẳn. Nó chỉ thôi được chăm sóc. Cỏ mọc lên giữa hai thanh sắt, rồi phủ lên, rồi một chỗ nào đó cỏ dày quá thì sắt chịu thua.
Bà chủ mang ra một ấm nước, ngồi xuống bậc thềm cạnh tôi.
Ngày xưa có chạy tới đây thật. Mỗi tuần hai chuyến, thứ Ba và thứ Bảy.
Tôi hỏi rồi sao.
Rồi người ta thôi đi, thôi về. Đường ray ở lại một mình.
Bà nói câu đó bằng giọng của người kể chuyện thời tiết. Không buồn, không tiếc. Tôi để ý là bà chưa hỏi tôi tên gì, cũng chưa hỏi tôi định ở bao lâu.
Hết ga 2