Quán trọ cuối đường tàu · ga 1/5 · 12 phút
Người đi lố
Quán trọ nằm ở nơi đường ray hết. Không phải hết theo kiểu có một cái ga cuối đàng hoàng, mà hết theo kiểu hai thanh sắt cứ thưa dần, lún dần vào cỏ, rồi một ngày nào đó thì không còn nữa.
Tôi xuống tàu vì nghe loa đọc một cái tên nghe quen. Mãi tới khi tàu đi rồi mới nhớ ra là mình quen cái tên đó từ một giấc mơ, không phải từ đời thật.
Sân ga chỉ có một bóng đèn. Dưới bóng đèn có một tấm biển gỗ, chữ đã mờ, chỉ về phía có ánh sáng vàng cách đó chừng hai trăm mét.
Bà chủ quán mở cửa trước khi tôi kịp gõ.
Vào đi. Đêm nay chỉ có mình cậu.
Tôi hỏi làm sao bà biết có người tới. Bà bảo tàu chiều thứ Năm mà dừng ở đây thì chỉ có một lý do.