Người bán mây dạo · ga 1/1 · 8 phút
Người bán mây dạo
Ở góc chợ cũ có một ông lão bán mây. Không ai tin, kể cả tôi, cho tới cái hôm tôi hỏi giá.
Tuỳ. Mây buổi sáng rẻ nhất. Mây trước cơn giông thì đắt, nhưng tôi khuyên là đừng mua.
Tôi hỏi tại sao. Ông bảo vì loại đó nặng, mang về nhà là cả nhà buồn theo. Rồi ông chỉ vào một cái lọ nhỏ đặt riêng ở mép bàn, bên trong có thứ gì đó trắng và chậm, xoay rất khẽ.
Cái này thì tôi không bán. Đây là mây của một buổi chiều tháng Tư năm bảy hai. Tôi giữ để nhớ mặt một người.
Tôi đứng đó khá lâu, không mua gì. Trước khi đi, ông đưa tôi một cái lọ rỗng, nắp mở sẵn.
Cầm về. Hôm nào trời đẹp thì tự hứng lấy. Mây mình tự hứng bao giờ cũng nhẹ hơn.
Cái lọ ấy giờ vẫn nằm trên bệ cửa sổ nhà tôi, và tôi vẫn chưa đậy nắp lần nào.